Hướng dẫn mua bán BITCOIN chi tiết => Bấm vào đây
Tải app VNPAY nhận ngay 50.000 vào ví => Bấm vào đây
Đề:
« Những ngôi sao xa xôi » của Lê Minh Khuê là vẻ đẹp tâm hồn của tuổi
trẻ Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước, vừa có những nét chung
đáng quý, vừa mang những nét riêng của « những ngôi sao xa xôi ». Hãy
phân tích.
TRUYỆN VIỆT NAM SAU CÁCH MẠNG THÁNG 8 - 1945
Dàn ý.
A. Mở bài :
Cách 1 :
- Cuộc kháng chiến chống Mĩ đã đi qua….. nhưng ánh sáng chói lọi của nó
vẫn luôn tồn tại cùng với lịch sử dân tộc ta qua các tác phẩm văn học như….. Và
có những con người bình dị, đã làm nên cuộc kháng chiến ấy, đó là những người
lính, những cô thanh niên xung phong, những chiến sĩ vô danh…. « Những
ngôi sao xa xôi » viết về những con người như vậy. Ba cô gái thanh niên
họp thành một tổ trinh sát mặt đường….
Họ đã sống và chết.
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm nên đất nước.
(Ngã ba Đồng Lộc)
Cách 3 :
- Truyện « những ngôi sao xa xôi » của Lê Minh Khuê được viết
năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mĩ đang diễn ra vô cùng ác liệt.
- Truyện kể lại cuộc sống của ba
cô gái thanh niên xung phong làm công tác trinh sát và phá bom thông đường trên
một cao điểm của Trường Sơn những năm tháng chống Mĩ. Qua đó thể hiện và ca
ngợi tâm hồn và phẩm chất cao đẹp của những người con gái Việt Nam thời chống
Mĩ : Hồn nhiên, trong sáng trong cuộc sống, dũng cảm trong chiến đấu và
luôn lạc quan trước tương lai.
- Họ đã để lại một ấn tượng rất sâu sắc, giúp người đọc nhận ra rằng
trong chiến thắng vinh quang của dân tộc trước một cường quốc lớn, có những con
người làm việc và hiến dâng cả tuổi xuân, cả máu của mình cho đất nước.
B. Thân bài.
1.
Hoàn cảnh sống và chiến đấu :
- Họ ở trong một hang dưới chân một cao điểm giữa một vùng trọng điểm
trên tuyến đường Trường Sơn, tức là ở
nơi tập trung nhất bom đạn và sự nguy hiểm, ác liệt, từng ngày, từng giờ phải
đối mặt với bom rơi, đạn nổ. Có biết bao
thương tích vì bom đạn giặc : đường bị đánh « lở loét, màu đất
đỏ, trắng lẫn lộn » tưởng như sự sống bị huỷ diệt : « không có
lá xanh » hai bên đường, « thân cây bị tước khô cháy »…Những cây
rễ nằm lăn lóc, ngổn ngang những hòn đá to…. han rỉ trong lòng đất ».
=>Quả là một hiện thực khô khốc đầy mùi chiến tranh, nó không có màu
xanh của sự sống, chỉ thấy tử thần luôn rình rập.
- Công việc trinh sát, phá bom lại càng đặc biệt nguy hiểm. Họ phải
chạy trên cao điểm giữa ban ngày, phơi mình ra giữa vùng trọng điểm đánh phá
của máy bay địch để đo và ước tính khối lượng đất đá bị bom địch đào xới, đếm
những quả bom chưa nổ và dùng những khối thuốc nổ đặt vào cạnh nó để phá. Đó là
một công việc phải mạo hiểm với cái chết, luôn căng thẳng thần kinh, đòi hỏi sự
dũng cảm và bình tĩnh hết sức.
+ Không khí của chiến tranh không giống như tương lai hay quá khứ có
một âm điệu riêng. Chẳng hạn như sự im lặng : « Cuộc sống ở đây đã dậy cho chúng tôi thế nào là sự im lặng ». Im
lặng có nghĩa là cái chết đang rình rập đâu đây, nó ập đến bất cứ lúc nào. Chưa
hết, đó mới chỉ là hiện thực lúc yên tĩnh, còn lúc có bom của địch thì
sao ? « Nghe tiếng bom đầu
tiên, có đứa chết giấc, nằm dán xuống đất », rồi « chúng tôi bị bom vùi luôn. Có khi bò trên cao điểm trở về hang, cô nào
cũng chỉ thấy « hai con mắt lấp lánh », « hàm răng loá
lên » khi cười, khuôn mặt thì « lem luốc ».
2.
Vẻ đẹp tâm hồn của ba cô gái thanh niên xung phong và cũng là của tuổi trẻ Việt
Nam trong cuộc kháng chiến chống Mĩ.
a. Những nét chung : Cả ba cô, cô nào cũng đáng mến, đáng cảm phục
- Họ đều thuộc thế hệ những cô gái thanh niên xung phong
thời kì kháng chiến chống Mĩ mà tuổi đời còn rất trẻ (như Phương Định vốn là
một cô học sinh thành phố), có lí tưởng, đã tạm xa gia đình, xa mái trường,
tình nguyện vào cái nơi mà cái sự mất còn chỉ diễn ra trong nháy mắt, một cách
vô tư, hồn nhiên, cống hiến tuổi thanh xuân. Họ thực sự là những anh hùng không
tự biết. Nét chung này không chỉ có ở
đây mà còn được nói đến ở nhiều tác phẩm khác như « Gửi em, cô thanh niên xung phong » của Phạm Tiến Duật,
« Khoảng trời hố bom » của
Lâm Thị Mỹ Dạ và truyện ngắn « Mảnh
trăng cuối rừng » của Nguyễn Minh Châu… Tạo thành biểu tượng gương mặt
đẹp và đáng yêu của những cô gái mở đường thời kháng chiến chống Mĩ.
-
Qua thực tế chiến đấu, cả ba cô gái đều có
tinh thần trách nhiệm cao với nhiệm vụ, lòng
dũng cảm không sợ hi sinh, tình đồng đội gắn bó. Có lệnh là lên đường, bất kể
trong tình huống nào, nguy hiểm không từ nan dù phải đối mặt với máy bay và bom
đạn quân thù, và đã lên đường là hoàn thành nhiệm vụ ( d/c – sgk).
+
Nghe Phương Định kể lại một lần phá bom : « tôi một quả bom trên đồi.
Nho, hai quả dưới lòng đường. Chị Thao, một quả dưới cái chân hầm ba-ri-e cũ.
Cảnh tượng chiến trường trở nên « vắng lặng đến phát sợ ». Đến với toạ độ chết, đến với quả bom cần phải
phá nổ (mà không biết nó sẽ nổ vào lúc nào , sự cầu viện tâm linh của cô gái
(nhân vật tôi) giống như một ảo ảnh : « Các anh cao xạ có nhìn thấy
chúng tôi không ? » Mặc dù « quen rồi ». Một ngày chúng tôi
phá bom đến năm lần » nhưng cái hồi hộp dường như không hề thay đổi. Như
cái cảm giác chờ bom phát nổ : tất cả đều đứng im, cả gió, cả nhịp tim
trong lồng ngực. Chỉ có chiếc đồng hồ : « Nó chạy, sinh động và nhẹ
nhàng đè lên những con số vĩnh cửu…. ». Quả bom có hai vòng tròn màu vàng
nằm lạnh lùng trên một bụi cây khô, một đầu vùi xuống đất. Thần chết đang đợi
chờ. Vỏ quả bom nóng. Định dùng lưỡi xẻng đào đất, có lúc lưỡi xẻng chạm vào
quả bom. Có lúc Định « rùng mình » vì cảm thấy tại sao mình lại
làm quá chậm thế ! ...Hai mươi phút
đã trôi qua. Tiếng còi chị Thao rúc lên,, Định cẩn thận bỏ gói thuốc mìn xuống
cái lỗ đã đào, châm ngòi vào dây mìn. … tiếng không khí. Đất rơi lộp bộp. Bom
nổ váng óc, ngực đau nhói, đôi mắt cay mãi mới mở ra được. Mồ hôi thấm vào môi,
cát lạo xạo trong miệng. Nguy hiểm, căng thẳng không thể nào kể xiết… .Chị Thao
vấp ngã, Nho bị thương. Bom nổ, hầm sập, chị Thao và Định phải moi đất bế Nho
lên. Máu túa ra, ngấm vào đất »…Định rửa vết thương cho Nho,
tiêm thuốc, pha sữa cho Nho, chị Thao nghẹn ngào….
+ Cuộc sống và chiến đấu ở
chiến trường thật gian khổ, nguy hiểm và luôn căng thẳng nhưng họ vẫn bình
tĩnh, chủ động, luôn lạc quan yêu đời. Phương Định cho biết : « Tôi có nghĩ
đến cái chết. Nhưng một cái chết mờ nhạt, không cụ thể…. ».
=>Phải
nói rằng trong đoạn văn trả cảnh phá bom trên cao điểm, Lê Minh Khuê đã sử dụng
bút pháp hiện thực để tái hiện lại cảnh phá bom vô cùng nguy hiểm, dựng nên một
tượng đài về khí phách anh hùng lẫm liệt của tổ trinh sát mặt đường từ những
con người bằng xương bằng thịt. Chị Thao, Nho, Định như những ngôi sao xa xôi
sáng ngời lên những sắc xanh trong khói lửa đạn bom. Chiến công thầm lặng của
họ bất tử với năm tháng và lòng người như những nữ anh hùng ngã ba Đồng
Lộc :
« Đất nước mình nhân hậu
Có nước trời xoa dịu vết
thương đau
Em nằm dưới đất sâu
Như khoảng trời đã nằm yên
trong đất
Đêm đêm, tâm hồn em toả
sáng
Những vì sao ngời
chói, lung linh…
(Khoảng trời hố bom – Lâm Thị Mỹ Dạ)
-
Họ đều là những cô gái trẻ với cuộc sống nội tâm phong phú
đáng yêu : dễ cảm xúc, nhiều mơ ước, hay mơ mộng, dễ vui, dễ buồn. Họ
thích làm đẹp cho cuộc sống của mình, ngay cả trong hoàn cảnh chiến trường ác
liệt. Nho thích thêu thùa, chị Thao chăm chép bài hát, Định thích ngắm mình
trong gương, ngồi bó gối mơ mộng và hát… Cả ba đều chưa có người yêu, đều sống
hồn nhiên tươi trẻ. Không lúc nào họ không nhớ về Hà Nội. Một trận mưa đá bất
ngờ trở thành nỗi nhớ : « mà tôi nhó một cái gì đấy, hình như mẹ tôi,
cái cửa sổ, hoặc những ngôi sao to trên bầu trời thành phố ». Nỗi nhớ ấy
chính là sự nối dài, quá khứ, hôm nay và khát vọng mai sau.
- Những kỉ
niệm sống dậy như những khoảng sáng trong tâm hồn trong trẻo, ngây thơ, dịu
dàng. Những xúc cảm hồn nhiên như nguồn sống, điểm tựa, giúp họ thêm vững vàng,
sức mạnh vượt qua những khó khăn tưởng chừng như không thể vượt qua nổi.
« Khoảng trời xanh » trong thơ « Phạm Tiến Duật » và khoảng
trời xanh của kí ức như có sức mạnh vô hình đặc biệt là trong tâm hồn những trí
thức trên đường ra trận.
=> Quả
thực, đó là những cô gái mang trong mình những tính cách tưởng như không thể
cùng tồn tại : vô cùng gan dạ, dũng cảm trong chiến đấu mà vẫn hồn nhiên,
vô tư trong cuộc sống. Những người như họ thật đáng trân trọng biết bao !
b. Nét
riêng :
- Mỗi
người thể hiện cái chung đó theo cách riêng của mình.
+ Chị
Thao, tổ trưởng, ít nhiều có từng trải hơn, mơ ước và dự tính về tương lai có
vẻ thiết thực hơn, nhưng cũng không thiếu nhưng khát khao và rung động của tuổi
trẻ. « Áo lót của chị cái nào cũng
thêu chỉ màu ».Chị lại hay tỉa đôi lông mày của mình, tỉa nhỏ như cái tăm.
Nhưng trong công việc, ai cũng gờm chị về tính cương quyết, táo bạo. ĐẶc biệt
là sự « bình tĩnh đến phát bực » :
máy bay địch đến nhưng chị vẫn « móc
bánh quy trong túi, thong thả nhai ». Có ai ngờ con người dày dạn trước sự sống và cái chết hàng ngày
như thế lại sợ máu, sợ vắt: « thấy
máu, thấy vắt là chị nhắm mắt lại, mặt tái mét ».Và không ai có thể
quên được chị hát : nhạc sai bét, giọng thì chua, chị chăm chép bài hát dù chẳng thuộc nhạc, giọng
lại chua, chị không hát trôi chảy được bài nào nhưng chị lại có ba quyển sổ dày
chép bài hát và rỗi là chị ngồi chép bài h át.
+ Nho là một cô gái trẻ, xinh xắn, « trông nó nhẹ, mát mẻ như một que kem
trắng », có « cái cổ tròn
và những chiếc cúc áo nhỏ nhắn » rất dễ thương khiến Phương Định
« muốn bế nó lên tay ». Nho
rất thích tắm suối ngay cả khi khúc suối đó đang chứa bom nổ chậm và rất hồn
nhiên – cái hồn nhiên của trẻ thơ : « vừa tắm ở dưới suối lên, cứ quần áo ướt, Nho ngồi, đòi ăn kẹo ».
Hồn nhiên là thế nhưng cô lại bình thản vô cùng khi bị thương : « Không chết đâu. Đơn vị đang làm đường kia mà. Việc gì phải khiến cho nhiều người lo
lắng ». Ngay cả lúc đau đớn như vậy nhưng gặp mưa đá, Nho vẫn nhổm
dậy, môi hé mở xoè tay xin mấy viên đá mưa : « Nào,
mày cho tao mấy viên nữa ». Đặc biệt, khi máy bay giặc đến thì chiến đấu rất dũng cảm,
hành động thật nhanh gọn : « Nho cuộn tròn cái gối, cất nhanh vào
túi », Nho quay lưng lại chúng tôi, chụp cái mũ sắt lên đầu » … Và
trong một lần phá bom, cô đã bị sập hầm, đất phủ kín lên người. Có lẽ với những
người con gái ấy, sự sống luôn cao hơn cái chết.
+ Phương
Định là cô gái để lại nhiều ấn tượng sâu sắc trong lòng ta. Phương Định cũng trẻ trung như Nho là một cô
học sinh thành phố xinh đẹp, dũng cảm trong lửa đạn, giàu yêu thương đồng đội.
Cô rất nhạy cảm và hồn nhiên, thích mơ mộng và hay sống với những kỉ niệm của
tuổi thiếu nữ vô từ về gia đình và về thành phố của mình. (d/c). Ở đoạn cuối truyện, sau khi trận mưa đá tạnh,
là cả một dòng thác kỉ niệm về gia đình, về thành phố trào lên và xoáy mạnh như
sóng trong tâm trí cô gái. Có thể nói đây là những nét riêng của các cô gái trẻ
Hà Nội vào chiến trường tham gia đánh giặc, tuy gian khổ nhưng vẫn giữ được cái
phong cách riêng của người Hà Nội, rất trữ tình và đáng yêu.
ð Những
nét riêng đó đã làm cho các nhân vật sống hơn và cũng đáng yêu hơn. Trái tim đỏ
rực của họ là « những ngôi sao xa
xôi » mãi mãi lung linh, toả sáng.
C. Kết
luận.
- Chiến
tranh đã qua đi, sau hơn ba mươi năm, nhưng đọc truyện « Những ngôi sao xa
xôi » của Lê Minh Khuê, ta như được sống lại những năm tháng hào hùng của
đất nước. Nhà văn khiến lòng ta sống lại hình ảnh tuyệt đẹp và những chiến công
phi thường của tổ trinh sát mặt đường, của Định, của Nho, của Thao, của hàng
ngàn, hàng vạn cô thanh niên xung phong thời chống Mĩ. Chiến công thầm lặng của
họ mãi mãi là một bài ca bất tử.
Tải app VNPAY nhận ngay 50.000 vào ví => Bấm vào đây
-->Kiếm tiền trên điện thoại->bấm vào đây
--> Đào coin Renec miễn phí, Bấm vào đây để kiếm tiền

0 comments Blogger 0 Facebook
Post a Comment